Vẫn phương châm, tóm tắt một tác phẩm bằng một câu, câu tóm tắt cho “Mãi mãi là bao xa” là:

“Mãi mãi là bao xa” là câu chuyện của một cô nàng đi tìm tình yêu xa ở nơi cạnh mình.

Tôi vốn không thích đọc ngôn tình trung quốc, nhưng vì một vài cơ duyên, tôi phải đọc cho hết tập truyện này.

Luận về nhan đề:

“Mãi mãi là bao xa” đã trở thành một cái gì đó rất gần, đó giống như đã trở thành một câu nói thường ngày vậy, có một bài hát mang tên như vậy… Và mỗi lần tôi lướt facebook, nghe câu chuyện về chia tay thì tôi thấy lại một dòng bình luận đấy…

Nếu bạn đọc cuốn sách này để trả lời câu hỏi: “Mãi mãi là bao xa?” thì tôi nghĩ điều đó không cần thiết vì tôi nghĩ bạn đã có câu trả lời trước khi đọc… Và với tôi, mãi mãi thì bằng với không tôn tại.

Luận về nội dung:

Truyện không dài, nếu so với vài tập ngôn tình mà tôi thấy bạn tôi đọc thì truyện này thuộc vào dạng truyện khá ngắn.

Nếu ai hỏi tôi, “Mãi mãi là bao xa” có kết thúc buồn hay vui, với tâm trạng của tôi bây giờ… Vừa chia tay mối tình đầu và cô ấy nói rằng “- Cô ấy chưa từng yêu tôi..!”

Thì tôi sẽ bảo “Mãi mãi là bao xa” là một câu chuyện buồn… Cô gái trong truyện không thèm để ý đến cảm nhận của Uông Đào, một cậu trai mà cô chọn trong lúc cô đơn nhất.

Các bạn đọc truyện hay nói về Trịnh Minh Hạo hay Dương Lam Hàng, còn bản thân tôi thại thấy Uông Đào là nguời đán thương nhất, cậu yêu với tình yêu sâu đậm, trong sáng… lại bị vùi đập bới mấy tiếng chưa từng yêu.

Đọc đến đoạn nhận vật nữ chính (tôi không nhớ tên hoặc không muốn nhớ tên) bỏ rơi Uông Đào thì tôi lại nghĩ đến chuyện tình mình… Phải chẳng trong cuộc đời em, tôi chỉ là Uông Đào, và Dương Lam Hàng là một người nào đó, mãi mãi chẳng phải tôi.

Luận về ý nghĩa:

Nói thật, là cuốn sách này CHẲNG CÓ Ý NGHĨA GÌ SẤT!!!, tôi đọc đơn giản vì người yêu cũ, để xem truyện ngôn tình mà cô ấy luôn bảo rất là hay và muốn tôi đọc nó như thế nào…

=> Đây là một câu chuyện nhảm sh*t. (Xin lỗi nếu hơi thô tục!)