Vậy là đã 15 ngày xa em… Cũng chẳng khác mấy về nhưng thoái quen thường ngày của anh… Mọi thứ vẫn ổn, dù công việc của anh không tốt cho lắm nhưng có lẽ sẽ qua.

Mọi thứ khó khăn vãn đang dồn dập đến với anh.

Hôm nay anh đám cưới đứa bạn, nhìn chúng ta xúng xính áo hoa mà anh lại chạnh lòng, không biết bao giờ mới đến lượt anh.

Anh rủ thằng bạn chí tốt đi cafe… À, mà em ơi, hôm nay anh gặp một số bé xinh lắm, không biết do men hay do cô bé xinh thật nữa.

Anh tưởng đã quên em, nhưng không ngờ anh còn nhớ em đến vậy… Anh nhắn cho em rằng “Anh nhớ em!”, nhưng đáp lại tin nhắn của anh chỉ là những chữ “Vâng!” đầy khô khốc, anh đau lòng lắm.

Anh quyết định sẽ không hi vọng gì cả, anh unfriend, xoá sđt, xoá hình, xoá tất cả mọi thứ liên quan đến em ra khỏi cuộc đơi anh, những món quà mà em tặng anh cũng vứt rồi… Duy chỉ có cuốn nhật ký những ngày yêu em, anh muốn đốt lắm, nhưng sau vài lần do dự thì anh đã để nó lại.

Chia tay em là điều a không thể ngờ.!!!